HOME | BLOG | CHAT |
Sáng mai em dậy lúc 9 giờ. Vừa ngủ dậy em phi ngay đến nhà nó(bình thường thì nó không cho em đến nhà kiểu này, sợ mọi người nhìn thấy...). Em bấm chuông nhưng không có ai ra mở cửa. Em vẫn đứng đợi ở đấy một lúc lâu, thỉnh thoảng lại giơ tay lên nhấn vào chuông vài cái. Vẫn không có động tĩnh gì từ bên trong. Lúc này em mong được gặp một ai trong nhà nó quá. Em muốn hỏi để ít ra biết được nó đang như thế nào. Bất chợt có điện thoại. Em rút ra thì thấy số của nó. Thật, lúc đấy các bác không biết được em mừng thế nào đâu.
Em nghe máy. Bên kia, giọng nó có vẻ mệt mỏi: “Ấy về đi, đừng đứng ở đấy nữa?”. Em dồn dập hỏi nó đang ở đâu, có chuyện gì xảy ra không... Nó im lặng một lát rồi nói: “Từ từ rồi tớ nói cho ấy biết. Giờ ấy về đi, đừng đứng đấy nữa, nhé, thương tớ thì nghe lời tớ đi!”. Rồi nó cúp máy. Em gọi lại ngay lập tức nhưng nó đã tắt máy. Em vẫn đứng đấy, tâm trạng hoang mang lo sợ. Nó biết em đứng trước nhà nó, vậy thì có lẽ nó đang ở trong nhà. Không thể hiểu nổi lý do nó không gặp em? Có một vài người hàng xóm đi qua. Em hỏi thăm họ nhưng họ cho biết là gia đình này vẫn bình thường, không thấy có chuyện gì xảy ra cả, chiều qua họ vẫn còn thấy nó đứng trước nhà... Em bắt đầu suy diễn mọi chuyện theo hướng khác. Có thể nào nó đã không còn yêu mình nữa, và đang tìm cách tránh mặt mình??? Nghĩ đến đó, lòng em đau nhói. Nhưng sau khi suy đi tính lại, em thấy rõ ràng là gần đây nó không hề có biểu hiện gì thay đổi. Hai đứa vẫn quấn quít nhau, vẫn mặn mà với nhau. Nếu thực sự nó thay đổi, thì tàn nhẫn quá. Nếu mà như thế, quả là em chẳng còn biết phải tin vào cái gì trên đời này nữa.
Lát sau, lại có điện thoại nó gọi cho em. Em nghe máy chưa kịp nói gì, nó đã trách: “Tớ bảo ấy về đi mà, đừng đứng đấy nữa. Ấy còn đứng đấy nữa, tớ giận ấy đấy. Nghe lời tớ đi, tớ năn nỉ đấy”. Nó cúp máy liền sau đó, và cũng như lần trước, nó tắt máy ngay. Dù nỗi hoang mang nghi ngờ trong lòng em cứ lớn dần lên, nhưng không còn cách nào khác, em đành phải ra về.
Cả ngày hôm ấy em đứng ngồi không yên, tâm trạng chán nản chẳng muốn làm gì. Nghĩ đến nó thì nhớ đến phát khóc, cũng có lúc lại giận nó đến nóng bừng cả người. Hàng ngàn hàng vạn câu hỏi quay như chong chóng trong đầu em, khó chịu vl.
Ngày hôm sau nó không đi học.
Ác mộng! Ngồi trong lớp mà em như đang ngồi trên đống lửa, thật không thể nào chịu nổi. Em bỏ 3 tiết học, trốn về. Về nhà thì cũng thế. Bác nào đã từng ở vào hoàn cảnh như em bây giờ mới hiểu được. Muốn được ở một mình nhưng lại sợ cảm giác không gian khép kín. Sợ cảm giác phải đối diện với 4 bức tường. Em qua nhà nó.Căn nhà vẫn im ắng, hệt như lần trước em đến đây. Giờ này có lẽ bố mẹ nó đều đã đi làm. Nếu có ai ở nhà thì chỉ có thể là nó(nó con một). Em bấm chuông. Một lần, 2 lần, 3 lần và nhiều hơn nữa. Không thấy có động tĩnh gì, cũng không thấy nó gọi điện cho em như lần trước. Lòng em như lửa đốt, mắt em hoa lên, tai ù đi... nhưng cuối cùng cũng phải ra về. Em định tối sẽ quay lại, ít nhất phải gặp bố mẹ nó để hỏi cho bằng được chuyện gì đang xảy ra. Em cố đi thật chậm, để càng lâu phải xa nhà nó càng tốt. Vừa đi em vừa nhìn vào màn hình điện thoại, em hi vọng chuông điện thoại sẽ reo và trên màn hình là số của nó.
Đúng như em trông đợi. Đi được nửa đường thì nó gọi cho em. Giọng nó chậm rãi nhưng em có cảm giác nó cố tỏ ra chậm rãi để không lộ cái gì đấy trong lòng nó ra. “Ấy, tớ bảo, đừng tìm tớ nữa nhé, tớ xin lỗi. Tớ có một chút công việc riêng, bao giờ xong tớ sẽ liên lạc với ấy. Đừng lo cho tớ, tớ không sao đâu”. Em gào lên trong điện thoại nhưng nó đã cúp máy rồi. Thực sự lúc đó em không thể nghĩ ra một “công việc riêng” nào của nó mà nó lại không thể kể với em. Trời đất xung quanh em như tối sầm lại, quãng đường về nhà ngắn mà sao nó nặng nề đến thế.
Tối đó, em vẫn quyết tâm đến nhà nó hỏi cho ra lẽ. Sau khi ăn cơm xong, biết chắc giờ này bố mẹ nó phải có mặt ở nhà, em đi bộ sang nhà nó. Vừa đi vừa nghĩ xem phải nói phải hỏi như thế nào đây, rồi tưởng tượng ra các tình huống có thể có, cách đối phó với mỗi tình huống ra sao...
Còn 20m nữa là đến nơi thì em nhận được điện thoại của nó. Nó trách móc em: “Tớ đã bảo đừng tìm tớ nữa mà. Ấy mà tới nhà tớ thì tớ sẽ không bao giờ nhìn mặt ấy nữa đâu. Khi nào xong việc tớ sẽ tìm ấy, tớ hứa mà. Giờ ấy về đi, nhớ đừng quay lại nữa. Tớ sẽ chủ động tìm ấy!”. Nó cúp máy.
Em choáng váng, nhưng cũng làm theo lời nó. Em quay về. Trong lòng tự an ủi bằng những lời nó vừa nói. Ít ra là cái suy nghĩ “nó không còn yêu mình nữa” đã vơi đi nhiều trong lòng em. Và do đó ngọn lửa ghen tuông, ấm ức cũng vơi đi nhiều. Thay vào đó là sự lo lắng, cảm giác bất an và tò mò. Em thầm cầu nguyện cho “việc riêng” của nó chỉ là việc bình thường không có gì nghiêm trọng, mặc dù em không tin vào điều đấy chút nào.
Ngày hôm sau nó vẫn nghỉ học. Không cần tả các bác cũng hiểu được cảm giác kinh dị của em lúc này.
Em không bỏ học nữa. Nhưng ngồi trong lớp khuôn mặt em lúc nào cũng tái xanh lại. Cảm giác thì cực kỳ bồn chồn lo lắng. Đến mức mấy đứa bạn phải hỏi xem em có bị gì không?
Hết buổi học em về nhà ngay. Em vào mạng tìm trên Facebook, blog của nó. Nhưng những hoạt động cuối cùng của nó đều diễn ra cách đây vài hôm rồi. Em bật Yahoo messenger ra, click vào nick nó rồi ngồi thẫn thờ mãi. Em nhớ cái cảm giác như mọi khi quá. Nó sẽ buzz em rồi sau đó hai đứa nói chuyện miệt mài quên cả thời gian.
Trưa đó em nhịn cơm làm ông bà già cằn nhằn mãi. Thực ra lúc đấy, có muốn cũng không thể nào mà nuốt nổi. Em cứ ngồi thẫn thờ trước máy tính với ngọn lửa cháy âm ỉ khắp người, khó chịu không thể tả.
Tối hôm ấy em ở nhà đấu tranh với cái tư tưởng có sang n